Pháo đối pháo cần tính trước quân ngòi sẽ dùng để ăn quân địch.
Sĩ tượng đủ cả tạo phòng thủ vững chắc quanh tướng trong tàn cuộc.
Nước đi yếu ở khai cuộc có thể bị khai thác ngay bởi đối thủ có kinh nghiệm, dẫn đến mất quân sớm. Đưa mã và tượng ra sớm rồi mới đến xe và hậu là nguyên tắc khai cuộc, làm ngược lại khiến hậu bị các quân nhỏ đuổi chạy khắp bàn.
Bên nào mở được cột giữa sẽ tạo áp lực lên tướng đối phương mà không cần điều quân, chỉ cần dọn đường là đủ. Hai tướng đối đầu trực diện qua sông là thế cờ hiểm được nhiều kỳ thủ khai thác. Mã bị cùn tức bị chặn hết đường đi ở tất cả các hướng, trở thành quân vô dụng tạm thời cho đến khi có nước giải vây.
Chúng kiểm soát cả hai màu ô nên bổ sung cho nhau, đây là lý do nhiều kỳ thủ tránh đổi đi một tượng khi không cần. Bỏ qua một đường bốn mở là thua ngay nước sau, nên mọi kế hoạch tấn công đều phải dừng lại để xử lý tình huống này.
Sĩ đi chéo trong cung, phối hợp với tượng tạo lớp phòng thủ kép quanh tướng. Mỗi nước chiếu vô nghĩa đẩy vua họ về chỗ an toàn hơn, còn mình thì mất nhịp tấn công đã xây dựng được. Giá trị của nó tăng vọt trong tàn cuộc, đến mức nhiều ván được quyết định chỉ bằng một tốt thông duy nhất.
Giá trị của hai quân trên giấy bằng nhau nhưng vai trò trong thế cờ chênh lệch rất xa. Pháo cần ngòi còn mã cần đường trống, hai yêu cầu này mâu thuẫn nên phối hợp chúng đòi hỏi tính toán cẩn thận. Đấu cờ vây yêu cầu vây kín lãnh thổ nhiều hơn đối phương.
Kiểm soát trung tâm bàn cờ vua cho quân nhiều đường đi hơn, đây là lý do các khai cuộc kinh điển đều tranh giành bốn ô giữa ngay từ nước đầu. Xe kẹt góc là tình huống xe bị chặn hết đường ra, mất gần hết giá trị chiến đấu.